CỘNG ĐỒNG CẬU BÉ CHĂN CỪU

Một cậu chuyện được copy từ kaiblog.net. Một trong website về lách hay. 

Lúc còn bé, đêm nào trước khi đi ngủ tôi cũng được bà kể cho nghe một câu chuyện cổ tích. Kể cũng lạ 9/10 đứa trẻ rất thích nghe chuyện cổ tích khi đi ngủ. Do nó hay hay do cách kể chuyện của những người bà, người mẹ thật truyền cảm dễ đi vào giấc ngủ. Tôi cũng vậy, Chưa bao giờ tôi nghe được cả một câu chuyện cổ tích trọn vẹn trong một đêm. Bao giờ cũng chỉ ½ còn không thì 2/3 câu chuyện tôi đã thăng rồi. Đến ngày hôm sau, tôi lại phải nhớ ra đêm trước tôi đã nghe đến khúc nào để bà kể tiếp.Và trong đó có một câu chuyện có tên là Chú bé chăn cừu( Bài này không phải là để kể chuyện chú bé chăn cừu nhé). Nếu bạn nào chưa biết có thể tìm kiếm trên youtube sẽ có người đọc cho bạn nghe từ a-z câu chuyện. Đây tôi chỉ nói sơ sơ thôi. Câu chuyện kể về một cậu bé chăn cừu. Do một ngày rãnh rỗi sinh nông nổi cậu đã kêu lên “có chó sói”. Thế là cả làng bỏ hết việc người cầm dao kẻ cầm súng lên bảo kê. Ủa lộn bảo vệ cho cậu. Rồi tất cả chỉ nhận lại là sự vui sướng khi lừa được mọi người của cậu. Cứ thế cậu rãnh rỗi đến tận 3-4 lần đến là cuối cùng con sói sức hiện và ăn sạch đàn cừu của cậu ta. Và tất nhiên cậu ta cũng la làng la xóm là “có chó sói” Nhưng tất cả người trong dân làng đều nghĩ cậu ta lại chọc họ thế là chả ai đến cứu.

Tại sao tôi lại kể câu chuyện này vì khi tôi còn là sinh viên. Trong thời gian đó tôi có đi dạy kèm cho một số cậu học trò để trang trải cho cuộc sống. Tôi đã gặp một anh chàng học trò. Có thể nói, Anh ta là fan chân chính của cậu bé chăn cừu. Hầu như trong mọi câu chuyện hoặc một lí do nào đó cậu ta đưa ra đều phải có chút ít lời nói dối. Dường như nó đã đi sâu vào tâm trí của cậu ta. Chẳng hạn, Một ngày cậu ta đến lớp học thêm trễ tận 30 phút. Tôi hỏi rằng “Sao em đến trễ”. Nếu như một câu trả lời là “Em đi chơi với bạn quên giờ. Em xin lỗi” Có lẽ đều quá bình thường. Vì đâu đó với một lứa tuổi học sinh việc quên giờ đến lớp học thêm 1 hôm cũng là đều có thể bỏ qua được. Nhưng không cậu ta đưa ra hàng loạt lí do “Nào là anh trai em ốm. Em phải đưa vào bệnh viện…”. Cậu ta nói như một nhà diễn thuyết chuyên nghiệp. Có thể nói cậu là có tài ăn nói nếu được đào tạo học hành đến nơi đến chốn thì cậu ta sẽ là một người bán hàng kiệt xuất. Thế nhưng khi tôi cho cậu ta vào lớp. Tôi nhận được tin nhắn từ phụ huynh của anh ta “Thầy ốm có sao không ạ? Thằng bé bảo hôm nay thầy nhà một mình nên nó đến sớm ghé ngang mua thuốc cho thầy?” Ôi trời thì ra người anh trai đó là tôi. Từ một người khỏe mạnh, thanh lịch như tôi mà bị cậu ta cho là đang ốm yếu, bệnh gần chết để phải nhờ một cậu học trò đến mua thuốc giùm. Một câu chuyện nghe có vẻ phi lý nhưng nếu bạn là người đứng trước cậu ta và nghe cậu ta kể một câu chuyện thì có thể nói dù có phi lý thì bạn cũng từ  từ tin đến 70-80 phần. Thế là từ đó tôi phải gọi đến mẹ cậu ta báo cáo cho bà về tình hình sức khỏe của tôi hằng ngày. Kiểu như ngày nào tôi có bệnh và chết đi đột ngột có lẽ người biết đến đầu tiên là mẹ của cậu ta. Haha.Đấy chỉ là một câu chuyện nhỏ trong hàng trăm sử tích ly kỳ về cậu học trò này. Có lẽ không thể trách cậu ta vì từ bé cậu đã được đào tạo việc nói dối và chứng kiến nó. Bố cậu là quan chức, mẹ cậu là giáo viên. Cậu tâm sự khi nhỏ bố hay dẫn nhiều người về bàn bạc về việc số tiền của dự án. Tuy nhỏ nhưng cậu biết số 5 ghi trên giấy nhưng bố cậu gọi ai cũng nói số 7 hoặc số 9 và vui vẻ lắm khi các số đó được đồng ý.  Hay bố hứa mua này cái kia cho em có bao giờ bố mua đâu.Nhắc đến bố lại đưa em tiền ra tự mua thôi dần em cũng quen. Thế đấy fan cậu bé chăn cừu không phải chỉ là cậu ta đâu nhé.

 Đến khi chuẩn bị ra trường, tôi đến công ty du lịch để thực tập. Ngày nào tôi cũng đến công ty sớm để nghe các anh hướng dẫn viên kể về chiến tích của anh ta. Ở đây tôi không nói xấu tất cả công ty du lịch nhé. Đừng ném đá em nó mà tội. Trở lại vấn đề anh nhân viên du lịch. Vào một buổi sáng đẹp trời, Một anh viên thanh lịch bước đến công ty với vẻ mặt một ngôi sao sáng của sô-bích. Sau đó đến gần khoát vai một anh nhân viên đang ngồi kế tôi và nói. “Này nhé hôm qua bố gặp được khách sộp”. Anh kia nhanh nhảy đáp “thế ngon quá rồi. Có được miến nào không?” Anh chàng vỗ vào cái bóp trong túi nghe bộp bộp rồi bảo” Sao không? Sao thoát được. Chú còn non và xanh lắm” cười hì hì rồi kể câu chuyện. Hóa ra là ông khách đó là người Đức muốn đến thăm thú Sài gòn nhưng người ta thật thà bảo là lần đầu đến Việt Nam. Thế là vào kèo của anh đã khách nước ngoài lần đầu đến Việt Nam nữa thì thôi rồi. Như cá nằm trên thớt với anh. Anh kể kiểu nào anh cũng nói dối để moi được tiền ông khách đến cả việc ăn một số món bình dân như trong menu người ta ghi số tiền ví dụ là 22k thế là anh chém gió một hồi thu được của ông này 22$. Ôi trời khách hàng nước ngoài họ làm gì biết K là gì? Thế là trả thôi. Ôi thôi còn hàng trăm thứ khác để anh moi được tiền. Lúc đó tôi ngồi nghĩ nếu ông ta trở lại Việt Nam và đi cũng một công ty du lịch khác hoặc cùng người bạn Việt khác. Họ chợt nhận ra 22k mà anh nhân viên này nói chỉ là 22 nghìn tương đương với 1$ thì công ty này sẽ được đánh giá ra sau. Ngay cả đến ngành khác miễn là có bản sảng phẩm.Tôi còn được nghe đào tạo nhân viên  nào là” Phải nổ to người ta mới mua, Giới thiệu sao cũng được miễn người ta mua hàng bên mình là được” . Có cả một nghệ thuật nói dối để bán được hàng. Than ôi thời kì kinh tế sao mà bán hàng khó khăn thế. Buộc con người ta phải học cách nói dối thế này. Sao không học cách nâng cao chất lượng sản phẩm và thái độ làm việc. Mà phải học nghệ thuật nói dối để rồi phải tạo ra những cậu bé chăn cừu mới và hiện đại hơn. Từ đó ảnh hưởng đến con cái của họ. Tạo ra một cộng đồng fan cậu bé chăn cừu chân chính, lớn mạnh nhất thế giới.. hì
Xem thêm bài tản văn hay tại kaiblog.net
VIẾT BỞI: KAINGUYEN

Related Articles

0 nhận xét: