CHUYỆN CHÀNG LUẬT SƯ VỀ VƯỜN

Đây có thể sẽ là câu chuyện làm thay đổi cuộc đời bạn. Giúp bạn nhìn nhận lại chính bản thân của mình. Nếu bạn đang phân vân mình là ai? Và sẽ làm gì.. thì hãy nghe tôi kể câu chuyện chàng luật sư về vườn .
Tôi vừa có một cuộc gặp với một người bạn đã lâu không gặp. Cuộc gặp thì đơn giản chỉ là để nhau kể nhau nghe những gì trong thời gian qua và chúng tôi ôn  lại kỉ niệm của thời sinh viên, thời mà chúng tôi còn chung một giảng đường. Đứng trước mặt tôi lúc này đã người đàn ông chân quê đúng chất với cái áo sơ mi dài lấm lem nhựa của các loại cây. Chiếc quần kaki dài thòn lòn để không bị rắn rết cắn. Tay anh cầm một cái cuốc đã đã dính đầy bùn đất. Khác xa với hình ảnh chàng sinh viên đại học luật trắng trẻo, thanh lịch ngày nào tôi quen tôi hỏi:
Mới đi vườn mới về hả anh?
Anh nhìn thấy tôi. Vội mừng rỡ.
Trời ơi! Chú m về khi nào chả nói anh. Ừ nay nghỉ anh lên vườn coi mấy bồi mấy cái gốc dừa để bón phân.
Thế rồi chúng tôi vào nhà trò chuyện.  Anh nấu cho tôi nồi canh chua cá do chính tay anh nuôi. Cái nồi canh ngày nào còn sinh viên. Anh tuần nào cũng về mang cá lên để nấu. Hương vị cũng như ngày nào chỉ mỗi chúng tôi bây giờ đã khác không còn là những cậu sinh viên ăn tiền tặng để lo bữa sau. Anh đang làm cho phòng tư pháp Huyện, Chiều về thì anh chăm lo vườn tược Chúng tôi vừa ăn vừa kể chuyện ngày xưa. Nhưng trên mặt anh lúc nào cũng nở nụ cười vui vẻ khác hẳn với ngày cuối cùng tôi gặp anh cách đây 3 năm. Ngày anh cầm tấm bằng giỏi đại học luật và được công ty nước ngoài mời Phỏng vấn. Niềm ao ước của hàng nghìn sinh viên tốt nghiệp. Thế nhưng anh đến gặp tôi ngày hôm đó với vẻ mặt căng thẳng anh kể tôi nghe về quyết định về quê để sống. Một quyết định có thê nói là nghe hết sức điên rồ. Nếu ai đó đọc đến đây ngưng và chữi “đồ điên” thì cũng không thể trách họ được. Với một cử nhân luật loại giỏi con đường đang mở ta thế mà anh chọn về quê là điều hết sức không? Anh ngồi trầm ngâm với tôi 1 tiếng để đưa ra quyết định đó. Nó không hề có tác động nào của yếu tố bên ngoài nó chỉ là do anh yêu chổ anh được sinh ra. Và cuộc sống anh thuộc về những gì bình dị, chất phác ấy. Chỉ do anh sợ dư luận, sợ cái miệng đời xì xầm. Tôi khoát vai anh hỏi nhỏ đó cũng là câu hỏi làm thay đổi cuộc đời cả anh và tôi.
Nếu anh ở đây. Anh có vui vẻ và hạnh phúc không? Liệu thước đo thành công chỉ là số tiền anh kiếm được?
Câu hỏi đó tôi và anh đều không trả lời nhưng trong tim mỗi người đều có 1 câu trả lời giống nhau nhưng chỉ là liệu chúng ta đủ can đảm để đối mặt với chúng.Anh đứng lên chỉ nói “Anh hiểu rồi” và chào tôi đi. Và anh đã chọn gì các bạn biết đấy. Anh làm tôi nhận ra rằng mấy ai đủ can đảm như anh. Ước mơ của anh là đi học rồi quay về. Anh thực hiện được nó và nhiều hơn thế. Trong khi tôi có những người bạn đi nước ngoài, họ đi mang theo những hoài bão những nổi nhớ để họ tin rằng một ngày họ trở về và mang giúp cho quê hương họ hay đơn giản chỉ là mạng lại hạnh phúc cho người chờ họ. Nhưng tôi cũng không rõ vì sao họ không bao giờ quay về nữa. Có lẽ họ đã có những giấc mơ khác lớn hơn. Hay chỉ là một giấc mơ thượng lưu mới. Đôi khi chúng ta cần nhìn nhận lại rằng đâu là hạnh phúc đúng có những người bỏ ra 30 năm để học và làm việc kiếm tiền để khi về già họ có 1 số tiền lờn và đó là niềm hạnh phúc về sau. Đâu đó thì có những người chọn cuộc sống năng động những công việc vốn không liên quan đến địa vị học làm việc để sống thực tại tốt hơn, trải nghiệm tuổi trẻ hay chỉ để đi xa hơn. Hay có người đơn giản chọn các sống tĩnh lặng và bình yên. Bạn đã chọn được cách để bạn sống và hưởng hạnh phúc chưa? Không ai có quyền đánh giá sự thành công của bạn.  Bạn chỉ thành công khi bạn hạnh phúc với nó…

CỘNG ĐỒNG CẬU BÉ CHĂN CỪU

Một cậu chuyện được copy từ kaiblog.net. Một trong website về lách hay. 

Lúc còn bé, đêm nào trước khi đi ngủ tôi cũng được bà kể cho nghe một câu chuyện cổ tích. Kể cũng lạ 9/10 đứa trẻ rất thích nghe chuyện cổ tích khi đi ngủ. Do nó hay hay do cách kể chuyện của những người bà, người mẹ thật truyền cảm dễ đi vào giấc ngủ. Tôi cũng vậy, Chưa bao giờ tôi nghe được cả một câu chuyện cổ tích trọn vẹn trong một đêm. Bao giờ cũng chỉ ½ còn không thì 2/3 câu chuyện tôi đã thăng rồi. Đến ngày hôm sau, tôi lại phải nhớ ra đêm trước tôi đã nghe đến khúc nào để bà kể tiếp.Và trong đó có một câu chuyện có tên là Chú bé chăn cừu( Bài này không phải là để kể chuyện chú bé chăn cừu nhé). Nếu bạn nào chưa biết có thể tìm kiếm trên youtube sẽ có người đọc cho bạn nghe từ a-z câu chuyện. Đây tôi chỉ nói sơ sơ thôi. Câu chuyện kể về một cậu bé chăn cừu. Do một ngày rãnh rỗi sinh nông nổi cậu đã kêu lên “có chó sói”. Thế là cả làng bỏ hết việc người cầm dao kẻ cầm súng lên bảo kê. Ủa lộn bảo vệ cho cậu. Rồi tất cả chỉ nhận lại là sự vui sướng khi lừa được mọi người của cậu. Cứ thế cậu rãnh rỗi đến tận 3-4 lần đến là cuối cùng con sói sức hiện và ăn sạch đàn cừu của cậu ta. Và tất nhiên cậu ta cũng la làng la xóm là “có chó sói” Nhưng tất cả người trong dân làng đều nghĩ cậu ta lại chọc họ thế là chả ai đến cứu.

Tại sao tôi lại kể câu chuyện này vì khi tôi còn là sinh viên. Trong thời gian đó tôi có đi dạy kèm cho một số cậu học trò để trang trải cho cuộc sống. Tôi đã gặp một anh chàng học trò. Có thể nói, Anh ta là fan chân chính của cậu bé chăn cừu. Hầu như trong mọi câu chuyện hoặc một lí do nào đó cậu ta đưa ra đều phải có chút ít lời nói dối. Dường như nó đã đi sâu vào tâm trí của cậu ta. Chẳng hạn, Một ngày cậu ta đến lớp học thêm trễ tận 30 phút. Tôi hỏi rằng “Sao em đến trễ”. Nếu như một câu trả lời là “Em đi chơi với bạn quên giờ. Em xin lỗi” Có lẽ đều quá bình thường. Vì đâu đó với một lứa tuổi học sinh việc quên giờ đến lớp học thêm 1 hôm cũng là đều có thể bỏ qua được. Nhưng không cậu ta đưa ra hàng loạt lí do “Nào là anh trai em ốm. Em phải đưa vào bệnh viện…”. Cậu ta nói như một nhà diễn thuyết chuyên nghiệp. Có thể nói cậu là có tài ăn nói nếu được đào tạo học hành đến nơi đến chốn thì cậu ta sẽ là một người bán hàng kiệt xuất. Thế nhưng khi tôi cho cậu ta vào lớp. Tôi nhận được tin nhắn từ phụ huynh của anh ta “Thầy ốm có sao không ạ? Thằng bé bảo hôm nay thầy nhà một mình nên nó đến sớm ghé ngang mua thuốc cho thầy?” Ôi trời thì ra người anh trai đó là tôi. Từ một người khỏe mạnh, thanh lịch như tôi mà bị cậu ta cho là đang ốm yếu, bệnh gần chết để phải nhờ một cậu học trò đến mua thuốc giùm. Một câu chuyện nghe có vẻ phi lý nhưng nếu bạn là người đứng trước cậu ta và nghe cậu ta kể một câu chuyện thì có thể nói dù có phi lý thì bạn cũng từ  từ tin đến 70-80 phần. Thế là từ đó tôi phải gọi đến mẹ cậu ta báo cáo cho bà về tình hình sức khỏe của tôi hằng ngày. Kiểu như ngày nào tôi có bệnh và chết đi đột ngột có lẽ người biết đến đầu tiên là mẹ của cậu ta. Haha.Đấy chỉ là một câu chuyện nhỏ trong hàng trăm sử tích ly kỳ về cậu học trò này. Có lẽ không thể trách cậu ta vì từ bé cậu đã được đào tạo việc nói dối và chứng kiến nó. Bố cậu là quan chức, mẹ cậu là giáo viên. Cậu tâm sự khi nhỏ bố hay dẫn nhiều người về bàn bạc về việc số tiền của dự án. Tuy nhỏ nhưng cậu biết số 5 ghi trên giấy nhưng bố cậu gọi ai cũng nói số 7 hoặc số 9 và vui vẻ lắm khi các số đó được đồng ý.  Hay bố hứa mua này cái kia cho em có bao giờ bố mua đâu.Nhắc đến bố lại đưa em tiền ra tự mua thôi dần em cũng quen. Thế đấy fan cậu bé chăn cừu không phải chỉ là cậu ta đâu nhé.

 Đến khi chuẩn bị ra trường, tôi đến công ty du lịch để thực tập. Ngày nào tôi cũng đến công ty sớm để nghe các anh hướng dẫn viên kể về chiến tích của anh ta. Ở đây tôi không nói xấu tất cả công ty du lịch nhé. Đừng ném đá em nó mà tội. Trở lại vấn đề anh nhân viên du lịch. Vào một buổi sáng đẹp trời, Một anh viên thanh lịch bước đến công ty với vẻ mặt một ngôi sao sáng của sô-bích. Sau đó đến gần khoát vai một anh nhân viên đang ngồi kế tôi và nói. “Này nhé hôm qua bố gặp được khách sộp”. Anh kia nhanh nhảy đáp “thế ngon quá rồi. Có được miến nào không?” Anh chàng vỗ vào cái bóp trong túi nghe bộp bộp rồi bảo” Sao không? Sao thoát được. Chú còn non và xanh lắm” cười hì hì rồi kể câu chuyện. Hóa ra là ông khách đó là người Đức muốn đến thăm thú Sài gòn nhưng người ta thật thà bảo là lần đầu đến Việt Nam. Thế là vào kèo của anh đã khách nước ngoài lần đầu đến Việt Nam nữa thì thôi rồi. Như cá nằm trên thớt với anh. Anh kể kiểu nào anh cũng nói dối để moi được tiền ông khách đến cả việc ăn một số món bình dân như trong menu người ta ghi số tiền ví dụ là 22k thế là anh chém gió một hồi thu được của ông này 22$. Ôi trời khách hàng nước ngoài họ làm gì biết K là gì? Thế là trả thôi. Ôi thôi còn hàng trăm thứ khác để anh moi được tiền. Lúc đó tôi ngồi nghĩ nếu ông ta trở lại Việt Nam và đi cũng một công ty du lịch khác hoặc cùng người bạn Việt khác. Họ chợt nhận ra 22k mà anh nhân viên này nói chỉ là 22 nghìn tương đương với 1$ thì công ty này sẽ được đánh giá ra sau. Ngay cả đến ngành khác miễn là có bản sảng phẩm.Tôi còn được nghe đào tạo nhân viên  nào là” Phải nổ to người ta mới mua, Giới thiệu sao cũng được miễn người ta mua hàng bên mình là được” . Có cả một nghệ thuật nói dối để bán được hàng. Than ôi thời kì kinh tế sao mà bán hàng khó khăn thế. Buộc con người ta phải học cách nói dối thế này. Sao không học cách nâng cao chất lượng sản phẩm và thái độ làm việc. Mà phải học nghệ thuật nói dối để rồi phải tạo ra những cậu bé chăn cừu mới và hiện đại hơn. Từ đó ảnh hưởng đến con cái của họ. Tạo ra một cộng đồng fan cậu bé chăn cừu chân chính, lớn mạnh nhất thế giới.. hì
Xem thêm bài tản văn hay tại kaiblog.net
VIẾT BỞI: KAINGUYEN

ANH CHỌN LÀM NGƯỜI THƯƠNG BÊN ĐỜI EM!

rong tình yêu đôi khi người ta không nghĩ trước mình sẽ được gì và mất gì. Họ chỉ biết yêu hết mình, chạy theo cái mình muốn mặc dù biết là mãi mãi. Tưởng như càng đuổi càng gần nhưng thực ra càng lúc càng xa...
    Em - một cô gái tháng ba - nhẹ nhàng, ngây thơ, luôn cần sự chở che. Nhưng tại sao cuộc sống lại luôn khiến cho em đau buồn rồi vô tình mang em đến với anh. Anh căm ghét cái cuộc sống này không biết là vì nó bất công với em hay là vì nó mang đến cho anh một lần nữa đau...?
    Anh - chàng trai tháng mười một - thất thường, cô đơn, luôn muốn che giấu vẻ bề ngoài. Dù cuộc sống quen với việc một mình nhưng đôi khi anh lại muốn có ai đó quan tâm giúp anh mạnh mẽ đối mặt cuộc sống.
    Lần đầu gặp em - nghe em kể về mọi việc - anh nghĩ rằng có lẽ cuộc sống mang em đến với anh để anh che chở lo lắng cho cô bé yếu đuối, cũng từ đó cứu lấy cuộc sống tẻ nhạt của chàng trai này….Song người ta nói “có những thứ tưởng như rất gần mà thực ra nó rất xa”. Đến với nhau nhẹ nhàng và im lặng nên anh và em hình thành một mối quan hệ không rõ ràng với nhau. Bạn bè…? Không. Người yêu..? Không. Thế nó là cái gì? Theo anh thì anh tạm gọi nó là người thương. Nó nằm giữa tình bạn và tình yêu. Người thương nó không ràng buộc như khi ta yêu nhau, không nồng nàn, sôi động như tình yêu nhưng cũng không chậm rãi, vô tư như tình bạn.
    Thời gian đó không một chuyện gì là em không kể cho anh nghe. Những lúc em buồn anh đều là người xuất hiện nghe em kể , lê la hàng quán cuối tuần, trò chuyện đủ chuyện trên trời dưới đất, quấn quýt nhau. Đôi lúc anh thức cả đêm vì mớ tài liệu của em hay vội vã chạy đến vì em về muộn không vào được nhà. Nhưng chưa bao giờ anh có lời tán tỉnh lãng mạn, nó không bó buộc ai vào ai, không phải ép ai không được có tình yêu. Vì thế có những lúc anh đã lặng lẽ bước ra khỏi cuộc sống của em vì anh nghĩ em đã có người tốt thương yêu em. Đôi khi không phải cái gì cũng như ta nghĩ, không hiểu là vì em hay vì người ta mà rồi anh cũng phải quay lại trong lúc em đau khổ. Đôi lúc anh vô tình khóc rồi lặng lẽ quay đi vì không muốn em thấy điều đó. Đâu phải là cỗ máy - anh cũng có xúc cảm riêng của mình - anh hận chính bản thân anh không bảo vệ được người con gái nhỏ bé trước anh và cũng hận trái tim anh không đủ liều lĩnh để rời xa em.
    Hai năm trôi qua, ba mối tình đến rồi đi với em, còn anh vẫn đứng sau em. Anh chợt nhận ra rằng sự khác biệt của thằng đàn ông tốt và một tên đểu là tên đểu đó biết mục đích nó là gì: thể xác, danh lợi, hay thể hiện mình. Nó biết cách làm cho người con gái thấy nó toàn diện như thế nào. Còn người đàn ông tốt họ không bao giờ trả lời được câu: "vì sao anh yêu em?"  - vì họ xem tình yêu như một thứ cảm xúc, nó đến rồi yêu thôi, yêu nồng nàn và quan tâm thầm lặng, muốn người con gái mình hạnh phúc nhất. Họ cho rằng quan tâm trong tình yêu là bổn phận vì thế không cần phải nói. Cũng chính vì thế cái quan tâm vốn dĩ là đặc biệt thì  trở thành một điều bình thường đôi khi ấu trĩ với người con gái. Cũng không người con gái nào nhận ra được nó đặc biệt nếu không mất nó đi. Hai năm - biết đây là thời điểm khó nhất để quyết định trở thành tình bạn hay tình yêu, những cái không rõ ràng đều đến lúc phải kết thúc và khái niệm người thương trong anh cũng vậy. Anh quyết định cho mình một cơ hội, cho mình một con đường mới tôn trọng bản thân mình hơn cũng như dành nhiều thứ hơn cho người con gái anh yêu thương. Anh chọn tình yêu. "Em, anh yêu em. Hãy để cho em được quan tâm em theo một cách đúng nghĩa…" Còn em, em chọn tình bạn. Em luôn xem anh là một người bạn thân, một người bạn đặc biệt và em không muốn yêu nó.
    - Em muốn em và anh bình thường vô tư như trước.
    - Không! anh không thể vì chưa bao giờ em vô tư bình thường với em. Chỉ em xem điều đó là bình thường con tất cả người khác nhìn vào đều hiểu nó là đặc biêt.
    - Đừng thương em nữa đi tìm người tốt hơn. - Em nói
    Em à, nếu con tim anh đủ can đảm anh đã không cho tình yêu mà anh sẽ cho cách ra đi. Vì đôi khi ra đi là cách tốt nhất giải quyết những sai lầm do mình gây ra. Anh chọn tình yêu vì anh muốn được che chở cho người con gái của mình. Anh không muốn thấy người mình yêu thiệt thòi nhưng bây giờ anh nghĩ với em - yêu anh là thiệt thòi, anh tự thấy mình không đủ tư cách đó. Em nhớ không, anh đã nói: “tình cảm vốn dĩ nó vô vị lắm em à, gặp nhau quen nhau, yêu thương, chia tay đau khổ rồi cứ thế nếu không muốn tiếp tục cái vô vị đó, con người ta thường chọn cách kết hôn hoặc là ra đi mãi mãi”.Và đã đến lúc anh chọn…anh chọn…mình ra đi.
    Trong tình yêu đôi khi người ta không nghĩ trước mình sẽ được gì và mất gì. Họ chỉ biết yêu hết mình, chạy theo cái mình muốn mặc dù biết là mãi mãi. Tưởng như càng đuổi càng gần nhưng đến lúc nhận ra càng xa vời thì chỉ còn là sự hụt hẫng đau khổ và nước mắt. Thế thì tốt nhất là dừng lại và rẽ sang một hướng khác…

    Sydney ngày có trở về

    Yêu xa - chỉ hai tiếng ngắn ngủi nhưng lại da diết và xa cách đến nao lòng. Và có lẽ yêu xa là cách mà ông trời thách thức tình yêu đôi ta em nhỉ? Ta đã từng bên nhau như hình với bóng, tận hưởng khoảng thời gian yêu thương tuyệt vời nhất… Rồi những ngày yêu chưa kịp trọn vẹn, cuộc sống nghiệt ngã vô tình mang em xa anh, xa những kỉ niệm, xa cả yêu thương.
    25 tuổi, tương lai vốn là thứ con người ta phải nghĩ tới đầu tiên thay vì mơ mộng một tình yêu màu hồng. Anh đã ổn định công việc, còn em thì muốn vươn mình với những hoài bão của mình. Thay vì chọn cách an phận sống nép bên cuộc đời anh, em chọn Sydney - thành phố mà em vẫn thường ao ước được đến với nó ngay cả trong những giấc mơ. Anh không thể quá ích kỉ để đánh mất một cơ hội của em. Một cơ hội tươi sáng của cuộc đời em... nhưng không biết vì sao tim anh rộn lên rằng anh sẽ mất em mãi mãi...
    Ngày chia tay ở sân bay, em khóc làm nhòe đi đôi mắt trong veo của người con gái anh yêu.Còn anh, một thằng con trai 25 tuổi, sẽ chẳng khóc khi phải xa người yêu, nhưng cũng chẳng đủ rắn rỏi để bình tâm đón lấy hiện thực xa em nửa vòng yêu thuơng. Anh nở nụ cười gắng gượng tiễn đưa, còn em ôm chặt anh và mang theo lời hứa bốn năm sẽ quay về, mang theo cả một nửa yêu thương trong anh. Từ đây, Sydney xa xôi và hào nhoáng sẽ đón em thay vì vòng tay của anh. Và đó là cách mà em rời xa anh. 
    Em biết không? Đôi lúc anh nhớ em đến nao lòng, nhớ từng nhịp đập nơi con tim, nhớ cái ôm siết chặt mỗi lần anh giận dỗi, nhớ cả cái cách em tinh nghịch cười đùa với bọn con trai khác. Biết làm gì? Anh chỉ có thể gửi hết những nỗi nhớ qua những dòng tin nhắn yêu thương, những cuộc điện thoại ngắn ngủi hay đôi khi chỉ là những icon khóc cười bất chợt.
    Nhưng cuộc sống vốn dĩ rất nghiệt ngã, nó biến hoá từng giờ, từng phút, nó cuốn lấy con người chạy theo cuộc sống hối hả. Và điều hiển nhiên, con người thì cần phải thay đổi để thích nghi với nó. Sydney không giống như Sài Gòn. Và em – cô gái đang sống tại Sydney ngày hôm nay cũng đã không còn là em của ngày ở Sài Gòn gần gũi và yêu thương. Cuộc sống hai ta dần khác biệt và có lẽ cùng từ lúc đấy, ta dần xa nhau.
    Sáng em đi học thì anh lại chìm vào giấc ngủ. Khi anh bắt đầu với công việc thì em mệt mỏi tạm biệt một ngày dài. Em đến công ty là lúc anh làm vài ly với đám bạn. Em thay đổi để bắt nhịp với cuộc sống vội vàng đến vồn vã ở Sydney xa xôi và hào nhoáng. Vì mỗi chúng ta ai cũng có cuộc sống riêng, có những mối lo lắng, bận tâm riêng. Anh hiểu và hoàn toàn chấp nhận điều đó. Nhưng hình như chúng ta chẳng còn dành cả thời gian cho nhau?
    Những tin nhắn như thói quen chẳng còn chứa đựng thương yêu ngày nào, thay vào đó là sự nhạt nhẽo vô hồn. Không còn những cuộc điện thoại thâu đêm suốt sáng và càng không những lời hứa hẹn ngày về. Những dòng tin nhắn bắt đầu thưa dần đi. Chỉ anh, anh ngồi chờ trước màn hình máy tính hằng giờ liền mỗi tối thứ bảy chỉ để nhận vài dòng ít ỏi, khô khan “Anh ngủ ngon”,”Nhớ anh”. Em quy mọi thứ về một lí do: chúng ta khác nhau múi giờ. Đúng! Chúng ta bắt đầu lệch nhau quá nhiều - lệch múi giờ, ta lệch cả yêu thương...
    Phút xa anh em ngây ngô dặn phải đếm từng ngày xa em để anh không quên mất em. Anh vẫn thế, vẫn yêu thương em như ngày ấy, vẫn lặng lẽ đếm từng ngày xa em, đếm cả những nhịp yêu thương. Anh chợt nhận ra ngày xa em mỗi lúc một dài, còn yêu thương ngày qua ngày lại vơi đi từng chút, thứ bây giờ anh có thể đếm chỉ là yêu thương còn sót lại. Nhiều lúc anh muốn được làm một con gió để đến với em. Ôm chặt em, cảm nhận từng hơi thở và sự ấm áp nơi em. Cho em nghe thấy nhịp đập trái tim anh. Nó vẫn khát khao và nồng cháy như những lúc còn em. Mang cả những thương em quay về. Nhưng điều ước vẫn là điều ước, chỉ có thực tại anh dần mất em. Khoảng cách địa lí, khác biệt thời gian… rồi cũng sẽ tạo ra khoảng cách của trái tim.

    Người ta nói, yêu xa cần phải có niềm tin. Niềm tin một ngày em sẽ về, mang theo cả bầu trời Sydney trong đôi mắt em. Niềm tin cho một tình yêu trải qua thử thách sẽ ngọt ngào đến lạ. Niềm tin cho sự chờ đợi không là vô nghĩa. Nhưng em à, yêu xa cần cả sự dũng cảm. Dũng cảm chờ đợi, dũng cảm hy vọng và dũng cảm đặt tin yêu nơi một nửa yêu thương.
    Viết blog và đăng bởi: Kai Nguyễn.

    TRÔI VỀ NGÀY CŨ BÊN EM

    Nếu có thể, anh ước có một ngày được quay về quá khứ, trôi về ngày cũ bên em, về bên những yêu thương một thời vụng dại, để lại được một lần ấm áp, siết chặt người-cũ-đã-xa, để tìm lại khoảng thời gian ngọt ngào đôi ta đã có.
    Nếu có thể, anh ước có một ngày được quay về quá khứ, trôi về ngày cũ bên em, về bên những yêu thương một thời vụng dại, để lại được một lần ấm áp, siết chặt người-cũ-đã-xa, để tìm lại khoảng thời gian ngọt ngào đôi ta đã có. 
    Lúc yêu nhau, ai cũng đã vẽ ra cho mình một bức tranh đầy những mảng màu hạnh phúc - ngày mà cô gái trong bộ váy cưới trắng tinh khôi là em và chàng trai trong bộ vest đen tuyền lịch lãm là anh, ngày gắn kết cuộc đời của hai con người lại với nhau. Hạnh phúc là thế, ngọt ngào là thế, nhưng đó không phải là bản chất của tình yêu. Tình yêu không chỉ là hạnh phúc, mà hơn cả nó là vô vàn những nỗi xót xa, cay đắng. Tự hỏi có bao nhiêu cặp đôi sẽ đến được cuối con đuờng hạnh phúc, hay chỉ đi cùng với nhau một đoạn đường đời để rồi rẽ ngang mãi mãi?
    Ngày chia tay, dằn vặt , trống rỗng, người ta chọn cách lãng quên tất cả, xóa đi những tin nhắn ngọt ngào, xóa gương mặt nguời thương và xóa đi cả quá khứ đầy ắp kí ức tin yêu. Khi có người nhắc đến, người ta sẽ xem như đó là sai lầm của quá khứ xưa cũ, sẽ khó chịu để rồi buông lơi bằng câu "chia tay rồi,ng yêu cũ thôi". Đã từng đọc được ở đâu đó: “Vì ngày ấy, phải thêm rất nhiều để thành yêu, còn bây giờ, phải bỏ đi rất nhiều để chấm dứt? Phải chăng vì quá nhiều yêu thương, quá nhiều niềm tin và hy vọng mà các mối quan hệ lại càng đi vào ngõ cụt?"
    Em biết không, anh luôn tin mỗi người xuất hiện trong đời, đi bên ta, dù khoảng thời gian có ngắn hay dài, dù thứ mà họ đem đến là ngọt ngào hay vết xước trong tim, thì họ vẫn mang một sứ mệnh nào đấy, vẫn đảm nhiệm một chức vụ trong tim ta đấy thôi. Chúng ta không thể ghi nhớ hết tất cả những cảm xúc mà họ mang lại, nhưng cũng đừng vội vàng đặt dấu chấm hết cho tất cả. Ta sẽ không thể tận hưởng trọn vẹn hiện tại và đặt một niềm tin trong trẻo vào tương lai khi mà ta cố tình chối bỏ những ngày trong veo ở quá khứ.
    Với anh, quá khứ xưa nhưng không cũ, nó mới lắm, mới đến nỗi khi nhắc lại, hình ảnh em vẫn nguyên vẹn trong anh. Anh chọn cho mình cách giữ lại tất cả những gì không quá hào nhoáng và huyễn hoặc về em. Nếu có thể, anh ước có một ngày được quay về quá khứ, trôi về ngày cũ bên em, về bên những yêu thương một thời vụng dại, để lại được một lần ấm áp, siết chặt người-cũ-đã-xa, để tìm lại khoảng thời gian ngọt ngào đôi ta đã có. Chẳng phải vì anh yêu em một cách dại dột hay quá da diết, mà vì hơn ai hết anh hiểu rõ với anh hạnh phúc là gì.
    Ngày trước, em là hạnh phúc trong anh. Giờ đây, khi chẳng còn là hạnh phúc trong nhau, thì quá khứ bên em là góc nhỏ trong tim anh. Anh vẫn nhớ đến em, vẫn thương em bằng thứ tình cảm chỉ anh mới hiểu được, chẳng đơn thuần như tình bạn và càng không lãg mạn như tình yêu.
    Dù đã từng rất đau khi chúng ta chia tay, dù chẳng phải lỗi lầm của riêng ai. Anh không cố thay đổi điều đó mà học cách chấp nhận và quen dần với nó. Anh hoàn toàn hài lòng với hiện tại dù không em, chẳng níu kéo hay nghi hoặc về thứ tình yêu của ngày cũ -người cũ, chỉ là những lúc nhớ về em và anh của ngày còn bên nhau, anh sẽ hơi nhói ở phía ngực trái nhưng thật tâm anh sẽ mỉm cười hạnh phúc cho những ngày tươi đẹp đã qua...
    Viết blog và đăng bởi: Kai Nguyễn.

    [TRUYỆN NGẮN] TRÀ SỮA NHÉ! (CHƯƠNG 1)

    Chương 1
    Trà sữa thấm môi...
    Hương bạc hà đọng lại ở cổ, vẫn còn nghe vị cay cay, the the trên mũi, phải lâu lắm mới dịu bớt...
    - Con Nhung thương em quá ha! Học xa vẫn mua trà sữa ghé đưa cho em mỗi tối.
    Anh ngồi phịch xuống chiếc ghế lười bên cạnh, tháo headphone ra khỏi tay nhỏ.
    - Phải vậy thôi! Có một đứa bạn duy nhất tốt vô điều kiện mà! Anh nên học hỏi em mới đúng.
    Lườm mắt nhìn anh, đưa ly trà sữa kề miệng rồi nói tiếp...
    - Nhiều khi trên đời này còn nhiều thứ chưa muốn LÃNG QUÊN em, nên tới giờ em vẫn giận mình sao còn NÍU KÉO cái sự đời này làm gì?
    Anh cú nhẹ lên trán nhỏ, đôi mắt ấy nhìn hiền lắm, có nét buồn, cũng có chút ấm áp... Có vẻ như bên cạnh nhau, anh không thể nói gì quá nhiều, anh hiểu tại sao nhỏ thích vị cay của bạc hà, thừa biết sao phải là trà sữa. Chỉ là, có người đang ở ngưỡng khó đoán, khó nhận định, còn mơ hồ giữa ảo tưởng và thực tại. Ai mới gặp chắc không thể tường được tính cách nhỏ ra sao. Còn anh, ở cạnh nhỏ 8 năm rồi, không đủ dài, nhưng cũng đủ để dừng lại cho một sự quen thuộc nào đó dần thành thói quen khó buông và tập chung thủy với nó.
    Trước đây, có nhiều thói quen, một Thiên Bình thuần như anh kiên quyết không muốn dính tới, lại phải chấp nhận vì muốn gần thật gần với một Cự Giải Thuần khó hiểu - là nhỏ. Thay đổi sở thích của mình, đối với anh là cực kì khó khăn. Gặp trở ngại nhiều thứ, lại có khi ngất lịm đi vì sợ xem phim ma buổi tối. Nhỏ luôn khiến người khác tò mò, càng muốn hiểu, càng hiểu, nhưng lại không ngừng sự tò mò đó.
    Anh thích sự lãng mạn, tất nhiên, Thiên Bình lãng mạn lắm, lại có tính hài hay hay, lâu lâu ngọt ngào khiến đối phương phải choáng ngợp, kèm theo tài sắc thiêm bẩm, việc cưa một ai đó, chỉ là chuyện bé xíu, không gì trở ngại được. Nhưng lần đầu chạm mặt tới tận 8 năm sau, chỉ có một con cua, mà vẫn không "dịch" nổi!
    Với anh, nhỏ như ly trà sữa bạc hà mỗi ngày không thể thiếu. Có lúc không tìm thấy nhỏ, anh dễ nổi cáu, mất bình tĩnh trước người khác. Chẳng khác nhỏ, một bữa nào đó có việc gì thình lình không được uống trà sữa là hiểu cả buổi đó, nhịn ăn toàn tập...
    Tình yêu mơ hồ, dù không thể nắm, nhưng vẫn khó chấp nhận nó không tồn tại trước mặt mình...
    Đôi khi anh tự hỏi, cô gái này có gì đặc biệt mà ròng rã thời gian dài anh cứ tò tò đi theo, mà cũng không chút gì rung động. Chả bù cho những người con gái khác, thấy anh, kề anh không bao lâu là muốn ngã ngay vào rồi...
    - Sao em không thấy mình đang có phước nhỉ? Cứ bắt kẻ già nua này đợi chờ tuổi thanh xuân của em đến khi nào? Gật đầu hay "vâng" một cái nhẹ là bất khả thi lắm hả?
    - Anh nên biết không có kẻ nào tự cho mình là kẻ có phước, nên nhiều khi anh bỏ xó hạnh phúc của mình mà chỉ đợi cái gật đầu không bao giờ có của người ta!
    Nhỏ cười, lại giáng đôi mắt buồn vào cuốn sách đang đọc lỡ dở, nói về kí ức của một đứa con gái có tên là Hạ Thanh ở Northumbria, cứ đọc là thấy lãng mạn bình yên lạ lắm, dù có những lần ngỡ như không tài nào gượng dậy. Đẹp có, vui có, đau có, nước mắt có, tất cả hòa làm một... Ước gì nhỏ cũng có "dairling" của riêng mình, chỉ vì không muốn nhớ quá khứ, nên cứ lãng quên đi những thứ đau đớn đã qua, rồi cho mình cái quyền tưởng tượng ra một cái tương lai màu hồng. Xong xuôi đâu đó đành đem giấu ở một góc nhỏ trong đầu, nhường chỗ cho thực tế nó tồn tại.
    Ly trà sữa cạn dần...
    Và anh càng nhìn nhỏ, càng bị thu hút, không là một người con gái xinh, khuôn mặt cũng không có nét gì đặc biệt, chỉ là sự dịu dàng, hiền lành của nhỏ, đã làm chết lặng một ai đó...
    Người ta cho rằng, sẽ rất tệ để nếm vị cay the của bạc hà, cùng với vị ngọt của trà sữa. Nhưng có người như nhỏ, chọn cho mình sự tỉnh táo trong mớ hỗn độn giữa thực tế và mơ hồ. Tiếp tục một cuộc sống khắc nghiệt, tập mỉm cười với những bất ngờ đáng yêu, những quan tâm ấm áp... Để ngày qua ngày mình biết, vẫn còn chút ngọt ngào cho đời, còn có điều nghĩ đến rồi mỉm cho cười hạnh phúc...
    Anh đến gần, áp nhẹ lên má, khiến nhỏ giật mình...
    - Trà sữa bạc hà tiếp sức nhé!
    (Còn tiếp)

    XIN LỖI, LÀ DO EM KHÔNG TỐT!

    Dường như em đã đi rất lâu để tìm thấy người yêu thật sự theo đúng nghĩa do bản thân tự đặt ra, để rồi khi dừng lại - em chợt tỉnh - thì ra em đã bỏ lỡ nhiều con tim yêu thương em rất chân thành ở phía sau...
    Và có cả anh... Người chờ em đã lâu, rất lâu rồi...
    Tối nay em lang thang ra đường, khác với bình thường thì cái giờ này, em đã ở nhà ngồi lì trước màn hình, đi dạo trên facebook, uống một ly caffee và rong rủi tản mạn qua mấy trang blog. Không hiểu sao hôm nay em chau chuốt lắm - đã lâu rồi - em không đứng trước gương ngắm mình thật lâu như vậy: một chiếc váy ngắn màu đen ôm sát eo, lượn một đường cong xòe rũ xuống, thêm chiếc áo croptop ren tay dài trễ vai, để hở ra đôi vai gầy nhỏ nhắn và lộ ra cái eo của thân hình mảnh dẻ kia. Tháo kẹp tóc, bung ra những sợi tóc khô cằn, như rễ tre màu đen xõa xuống khỏi vai... Nhìn em kìa, đôi mắt buồn nhưng còn biết nói:"Tôi muốn cười!". Hai gò má cũng chẳng còn ửng hồng, đôi môi kia cũng không buồn căng mộng. Là em đó, người con gái kia là em sao? Em không còn nhìn ra em nữa, cũng khá lâu không mặc những bộ đồ quyến rũ như vậy, chỉ là quần jean dài, áo thun, cộng thêm chiếc áo cardigan khoác bên ngoài. Tóc lúc nào cũng cột cao, da dẻ không chăm chút như trước nữa, mặc kệ cho cái nắng ngoài kia làm cho rám đi... Em ghét nhìn em của lúc này, chắc cũng không có ai muốn thấy con nhỏ vốn dĩ trước đây áo lụa trắng trẻo, dáng đầy đặn bước ra đường là có biết bao người ngoái đầu lại nhìn... Bây giờ đen nhẻm, gầy gò, tay đầy vết tích của những ngày vào thuốc ở bệnh viện...
    Quá khứ ấy - đẹp, lung linh biết dường nào - nhưng thật đáng sợ để nhớ đến, vì có ai ngờ, lặn đi của một tâm hồn rạo rực sức sống tuổi hai mươi lại bị dập tắt bởi một căn bệnh ngặt nghèo?
    Lúc anh đọc được tâm sự của em - chắc cũng làm lúc em đang chuẩn bị vào phòng mổ. Tận sâu trong con người mong manh là ý thức muốn sống rất mạnh mẽ. Có lẽ - vì em đã có quá thừa nỗi đau - nên sẵn sàng chấp nhận đau đớn mất đi 1 phần cơ thể để được sống! Nỗi đau nào cũng đáng sợ, nhưng đáng gớm nhất là việc bỏ chạy, vì không muốn làm mình bị thương, mất mát. Điều đó, chỉ làm trái tim thêm nặng nề, cuộc sống thêm ngắn ngủi. 
    Em đã không còn tự tin đứng trước mặt ai đó mỉm cười, cũng không còn khát khao muốn được nhiều người biết tới. Em của bây giờ - chỉ loanh quanh cùng những nỗi đau với bốn bức tường, có những khi đau cắn nứt cả môi, rát hết cả lưỡi. Để rồi cảm thấy bất lực trước số phận đấu tranh cuồng nhiệt đến mấy, thì cũng một mình yếu ớt quỵ ngã trước cơn đau không thể tự bản thân chấm dứt. Nhức nhối con tim còn hơn nổi đau thể xác em phải chịu. 
    Anh nói em lạ người, ngộ nghĩnh khó hiểu. Em là vậy đó, rất khó hiểu, rất bí mật, chỉ vì em muốn một mình, không muốn ai chứng kiến cảnh em đang xuống dốc, cũng không muốn đem san sẻ nỗi đau đó cho ai... Chỉ mình em chịu đựng là đủ rồi!
    Viết blog tại pibona