Sydney ngày có trở về

Yêu xa - chỉ hai tiếng ngắn ngủi nhưng lại da diết và xa cách đến nao lòng. Và có lẽ yêu xa là cách mà ông trời thách thức tình yêu đôi ta em nhỉ? Ta đã từng bên nhau như hình với bóng, tận hưởng khoảng thời gian yêu thương tuyệt vời nhất… Rồi những ngày yêu chưa kịp trọn vẹn, cuộc sống nghiệt ngã vô tình mang em xa anh, xa những kỉ niệm, xa cả yêu thương.
25 tuổi, tương lai vốn là thứ con người ta phải nghĩ tới đầu tiên thay vì mơ mộng một tình yêu màu hồng. Anh đã ổn định công việc, còn em thì muốn vươn mình với những hoài bão của mình. Thay vì chọn cách an phận sống nép bên cuộc đời anh, em chọn Sydney - thành phố mà em vẫn thường ao ước được đến với nó ngay cả trong những giấc mơ. Anh không thể quá ích kỉ để đánh mất một cơ hội của em. Một cơ hội tươi sáng của cuộc đời em... nhưng không biết vì sao tim anh rộn lên rằng anh sẽ mất em mãi mãi...
Ngày chia tay ở sân bay, em khóc làm nhòe đi đôi mắt trong veo của người con gái anh yêu.Còn anh, một thằng con trai 25 tuổi, sẽ chẳng khóc khi phải xa người yêu, nhưng cũng chẳng đủ rắn rỏi để bình tâm đón lấy hiện thực xa em nửa vòng yêu thuơng. Anh nở nụ cười gắng gượng tiễn đưa, còn em ôm chặt anh và mang theo lời hứa bốn năm sẽ quay về, mang theo cả một nửa yêu thương trong anh. Từ đây, Sydney xa xôi và hào nhoáng sẽ đón em thay vì vòng tay của anh. Và đó là cách mà em rời xa anh. 
Em biết không? Đôi lúc anh nhớ em đến nao lòng, nhớ từng nhịp đập nơi con tim, nhớ cái ôm siết chặt mỗi lần anh giận dỗi, nhớ cả cái cách em tinh nghịch cười đùa với bọn con trai khác. Biết làm gì? Anh chỉ có thể gửi hết những nỗi nhớ qua những dòng tin nhắn yêu thương, những cuộc điện thoại ngắn ngủi hay đôi khi chỉ là những icon khóc cười bất chợt.
Nhưng cuộc sống vốn dĩ rất nghiệt ngã, nó biến hoá từng giờ, từng phút, nó cuốn lấy con người chạy theo cuộc sống hối hả. Và điều hiển nhiên, con người thì cần phải thay đổi để thích nghi với nó. Sydney không giống như Sài Gòn. Và em – cô gái đang sống tại Sydney ngày hôm nay cũng đã không còn là em của ngày ở Sài Gòn gần gũi và yêu thương. Cuộc sống hai ta dần khác biệt và có lẽ cùng từ lúc đấy, ta dần xa nhau.
Sáng em đi học thì anh lại chìm vào giấc ngủ. Khi anh bắt đầu với công việc thì em mệt mỏi tạm biệt một ngày dài. Em đến công ty là lúc anh làm vài ly với đám bạn. Em thay đổi để bắt nhịp với cuộc sống vội vàng đến vồn vã ở Sydney xa xôi và hào nhoáng. Vì mỗi chúng ta ai cũng có cuộc sống riêng, có những mối lo lắng, bận tâm riêng. Anh hiểu và hoàn toàn chấp nhận điều đó. Nhưng hình như chúng ta chẳng còn dành cả thời gian cho nhau?
Những tin nhắn như thói quen chẳng còn chứa đựng thương yêu ngày nào, thay vào đó là sự nhạt nhẽo vô hồn. Không còn những cuộc điện thoại thâu đêm suốt sáng và càng không những lời hứa hẹn ngày về. Những dòng tin nhắn bắt đầu thưa dần đi. Chỉ anh, anh ngồi chờ trước màn hình máy tính hằng giờ liền mỗi tối thứ bảy chỉ để nhận vài dòng ít ỏi, khô khan “Anh ngủ ngon”,”Nhớ anh”. Em quy mọi thứ về một lí do: chúng ta khác nhau múi giờ. Đúng! Chúng ta bắt đầu lệch nhau quá nhiều - lệch múi giờ, ta lệch cả yêu thương...
Phút xa anh em ngây ngô dặn phải đếm từng ngày xa em để anh không quên mất em. Anh vẫn thế, vẫn yêu thương em như ngày ấy, vẫn lặng lẽ đếm từng ngày xa em, đếm cả những nhịp yêu thương. Anh chợt nhận ra ngày xa em mỗi lúc một dài, còn yêu thương ngày qua ngày lại vơi đi từng chút, thứ bây giờ anh có thể đếm chỉ là yêu thương còn sót lại. Nhiều lúc anh muốn được làm một con gió để đến với em. Ôm chặt em, cảm nhận từng hơi thở và sự ấm áp nơi em. Cho em nghe thấy nhịp đập trái tim anh. Nó vẫn khát khao và nồng cháy như những lúc còn em. Mang cả những thương em quay về. Nhưng điều ước vẫn là điều ước, chỉ có thực tại anh dần mất em. Khoảng cách địa lí, khác biệt thời gian… rồi cũng sẽ tạo ra khoảng cách của trái tim.

Người ta nói, yêu xa cần phải có niềm tin. Niềm tin một ngày em sẽ về, mang theo cả bầu trời Sydney trong đôi mắt em. Niềm tin cho một tình yêu trải qua thử thách sẽ ngọt ngào đến lạ. Niềm tin cho sự chờ đợi không là vô nghĩa. Nhưng em à, yêu xa cần cả sự dũng cảm. Dũng cảm chờ đợi, dũng cảm hy vọng và dũng cảm đặt tin yêu nơi một nửa yêu thương.
Viết blog và đăng bởi: Kai Nguyễn.

TRÔI VỀ NGÀY CŨ BÊN EM

Nếu có thể, anh ước có một ngày được quay về quá khứ, trôi về ngày cũ bên em, về bên những yêu thương một thời vụng dại, để lại được một lần ấm áp, siết chặt người-cũ-đã-xa, để tìm lại khoảng thời gian ngọt ngào đôi ta đã có.
Nếu có thể, anh ước có một ngày được quay về quá khứ, trôi về ngày cũ bên em, về bên những yêu thương một thời vụng dại, để lại được một lần ấm áp, siết chặt người-cũ-đã-xa, để tìm lại khoảng thời gian ngọt ngào đôi ta đã có. 
Lúc yêu nhau, ai cũng đã vẽ ra cho mình một bức tranh đầy những mảng màu hạnh phúc - ngày mà cô gái trong bộ váy cưới trắng tinh khôi là em và chàng trai trong bộ vest đen tuyền lịch lãm là anh, ngày gắn kết cuộc đời của hai con người lại với nhau. Hạnh phúc là thế, ngọt ngào là thế, nhưng đó không phải là bản chất của tình yêu. Tình yêu không chỉ là hạnh phúc, mà hơn cả nó là vô vàn những nỗi xót xa, cay đắng. Tự hỏi có bao nhiêu cặp đôi sẽ đến được cuối con đuờng hạnh phúc, hay chỉ đi cùng với nhau một đoạn đường đời để rồi rẽ ngang mãi mãi?
Ngày chia tay, dằn vặt , trống rỗng, người ta chọn cách lãng quên tất cả, xóa đi những tin nhắn ngọt ngào, xóa gương mặt nguời thương và xóa đi cả quá khứ đầy ắp kí ức tin yêu. Khi có người nhắc đến, người ta sẽ xem như đó là sai lầm của quá khứ xưa cũ, sẽ khó chịu để rồi buông lơi bằng câu "chia tay rồi,ng yêu cũ thôi". Đã từng đọc được ở đâu đó: “Vì ngày ấy, phải thêm rất nhiều để thành yêu, còn bây giờ, phải bỏ đi rất nhiều để chấm dứt? Phải chăng vì quá nhiều yêu thương, quá nhiều niềm tin và hy vọng mà các mối quan hệ lại càng đi vào ngõ cụt?"
Em biết không, anh luôn tin mỗi người xuất hiện trong đời, đi bên ta, dù khoảng thời gian có ngắn hay dài, dù thứ mà họ đem đến là ngọt ngào hay vết xước trong tim, thì họ vẫn mang một sứ mệnh nào đấy, vẫn đảm nhiệm một chức vụ trong tim ta đấy thôi. Chúng ta không thể ghi nhớ hết tất cả những cảm xúc mà họ mang lại, nhưng cũng đừng vội vàng đặt dấu chấm hết cho tất cả. Ta sẽ không thể tận hưởng trọn vẹn hiện tại và đặt một niềm tin trong trẻo vào tương lai khi mà ta cố tình chối bỏ những ngày trong veo ở quá khứ.
Với anh, quá khứ xưa nhưng không cũ, nó mới lắm, mới đến nỗi khi nhắc lại, hình ảnh em vẫn nguyên vẹn trong anh. Anh chọn cho mình cách giữ lại tất cả những gì không quá hào nhoáng và huyễn hoặc về em. Nếu có thể, anh ước có một ngày được quay về quá khứ, trôi về ngày cũ bên em, về bên những yêu thương một thời vụng dại, để lại được một lần ấm áp, siết chặt người-cũ-đã-xa, để tìm lại khoảng thời gian ngọt ngào đôi ta đã có. Chẳng phải vì anh yêu em một cách dại dột hay quá da diết, mà vì hơn ai hết anh hiểu rõ với anh hạnh phúc là gì.
Ngày trước, em là hạnh phúc trong anh. Giờ đây, khi chẳng còn là hạnh phúc trong nhau, thì quá khứ bên em là góc nhỏ trong tim anh. Anh vẫn nhớ đến em, vẫn thương em bằng thứ tình cảm chỉ anh mới hiểu được, chẳng đơn thuần như tình bạn và càng không lãg mạn như tình yêu.
Dù đã từng rất đau khi chúng ta chia tay, dù chẳng phải lỗi lầm của riêng ai. Anh không cố thay đổi điều đó mà học cách chấp nhận và quen dần với nó. Anh hoàn toàn hài lòng với hiện tại dù không em, chẳng níu kéo hay nghi hoặc về thứ tình yêu của ngày cũ -người cũ, chỉ là những lúc nhớ về em và anh của ngày còn bên nhau, anh sẽ hơi nhói ở phía ngực trái nhưng thật tâm anh sẽ mỉm cười hạnh phúc cho những ngày tươi đẹp đã qua...
Viết blog và đăng bởi: Kai Nguyễn.

[TRUYỆN NGẮN] TRÀ SỮA NHÉ! (CHƯƠNG 1)

Chương 1
Trà sữa thấm môi...
Hương bạc hà đọng lại ở cổ, vẫn còn nghe vị cay cay, the the trên mũi, phải lâu lắm mới dịu bớt...
- Con Nhung thương em quá ha! Học xa vẫn mua trà sữa ghé đưa cho em mỗi tối.
Anh ngồi phịch xuống chiếc ghế lười bên cạnh, tháo headphone ra khỏi tay nhỏ.
- Phải vậy thôi! Có một đứa bạn duy nhất tốt vô điều kiện mà! Anh nên học hỏi em mới đúng.
Lườm mắt nhìn anh, đưa ly trà sữa kề miệng rồi nói tiếp...
- Nhiều khi trên đời này còn nhiều thứ chưa muốn LÃNG QUÊN em, nên tới giờ em vẫn giận mình sao còn NÍU KÉO cái sự đời này làm gì?
Anh cú nhẹ lên trán nhỏ, đôi mắt ấy nhìn hiền lắm, có nét buồn, cũng có chút ấm áp... Có vẻ như bên cạnh nhau, anh không thể nói gì quá nhiều, anh hiểu tại sao nhỏ thích vị cay của bạc hà, thừa biết sao phải là trà sữa. Chỉ là, có người đang ở ngưỡng khó đoán, khó nhận định, còn mơ hồ giữa ảo tưởng và thực tại. Ai mới gặp chắc không thể tường được tính cách nhỏ ra sao. Còn anh, ở cạnh nhỏ 8 năm rồi, không đủ dài, nhưng cũng đủ để dừng lại cho một sự quen thuộc nào đó dần thành thói quen khó buông và tập chung thủy với nó.
Trước đây, có nhiều thói quen, một Thiên Bình thuần như anh kiên quyết không muốn dính tới, lại phải chấp nhận vì muốn gần thật gần với một Cự Giải Thuần khó hiểu - là nhỏ. Thay đổi sở thích của mình, đối với anh là cực kì khó khăn. Gặp trở ngại nhiều thứ, lại có khi ngất lịm đi vì sợ xem phim ma buổi tối. Nhỏ luôn khiến người khác tò mò, càng muốn hiểu, càng hiểu, nhưng lại không ngừng sự tò mò đó.
Anh thích sự lãng mạn, tất nhiên, Thiên Bình lãng mạn lắm, lại có tính hài hay hay, lâu lâu ngọt ngào khiến đối phương phải choáng ngợp, kèm theo tài sắc thiêm bẩm, việc cưa một ai đó, chỉ là chuyện bé xíu, không gì trở ngại được. Nhưng lần đầu chạm mặt tới tận 8 năm sau, chỉ có một con cua, mà vẫn không "dịch" nổi!
Với anh, nhỏ như ly trà sữa bạc hà mỗi ngày không thể thiếu. Có lúc không tìm thấy nhỏ, anh dễ nổi cáu, mất bình tĩnh trước người khác. Chẳng khác nhỏ, một bữa nào đó có việc gì thình lình không được uống trà sữa là hiểu cả buổi đó, nhịn ăn toàn tập...
Tình yêu mơ hồ, dù không thể nắm, nhưng vẫn khó chấp nhận nó không tồn tại trước mặt mình...
Đôi khi anh tự hỏi, cô gái này có gì đặc biệt mà ròng rã thời gian dài anh cứ tò tò đi theo, mà cũng không chút gì rung động. Chả bù cho những người con gái khác, thấy anh, kề anh không bao lâu là muốn ngã ngay vào rồi...
- Sao em không thấy mình đang có phước nhỉ? Cứ bắt kẻ già nua này đợi chờ tuổi thanh xuân của em đến khi nào? Gật đầu hay "vâng" một cái nhẹ là bất khả thi lắm hả?
- Anh nên biết không có kẻ nào tự cho mình là kẻ có phước, nên nhiều khi anh bỏ xó hạnh phúc của mình mà chỉ đợi cái gật đầu không bao giờ có của người ta!
Nhỏ cười, lại giáng đôi mắt buồn vào cuốn sách đang đọc lỡ dở, nói về kí ức của một đứa con gái có tên là Hạ Thanh ở Northumbria, cứ đọc là thấy lãng mạn bình yên lạ lắm, dù có những lần ngỡ như không tài nào gượng dậy. Đẹp có, vui có, đau có, nước mắt có, tất cả hòa làm một... Ước gì nhỏ cũng có "dairling" của riêng mình, chỉ vì không muốn nhớ quá khứ, nên cứ lãng quên đi những thứ đau đớn đã qua, rồi cho mình cái quyền tưởng tượng ra một cái tương lai màu hồng. Xong xuôi đâu đó đành đem giấu ở một góc nhỏ trong đầu, nhường chỗ cho thực tế nó tồn tại.
Ly trà sữa cạn dần...
Và anh càng nhìn nhỏ, càng bị thu hút, không là một người con gái xinh, khuôn mặt cũng không có nét gì đặc biệt, chỉ là sự dịu dàng, hiền lành của nhỏ, đã làm chết lặng một ai đó...
Người ta cho rằng, sẽ rất tệ để nếm vị cay the của bạc hà, cùng với vị ngọt của trà sữa. Nhưng có người như nhỏ, chọn cho mình sự tỉnh táo trong mớ hỗn độn giữa thực tế và mơ hồ. Tiếp tục một cuộc sống khắc nghiệt, tập mỉm cười với những bất ngờ đáng yêu, những quan tâm ấm áp... Để ngày qua ngày mình biết, vẫn còn chút ngọt ngào cho đời, còn có điều nghĩ đến rồi mỉm cho cười hạnh phúc...
Anh đến gần, áp nhẹ lên má, khiến nhỏ giật mình...
- Trà sữa bạc hà tiếp sức nhé!
(Còn tiếp)